Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị.
Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Hoặc biết nhưng không rõ. Thôi, năm nghìn đi ạ.
Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết. Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua…
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được.
Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Cái bướu ở lưng lồi lên. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập.
Chuyển sang máy mát xa. Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn.
Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Tôi yêu và thương bác tôi. Tôi về, cũng đỡ in ít. Và tôi thì giữa gia đình này, ai cũng ít nhiều thương tôi nhưng lúc nào tôi cũng có mặc cảm của một thằng phản bội.