Có ai mất xe lại thế không. Thằng em ngồi bên phải tôi. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.
Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Tôi thôi xúc động rồi. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.
Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Lát sau tôi lẻn xuống.
Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.
Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.