Độ này, bố hay nhường. Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Khi mà tôi lạc loài. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.
Chính nó làm bạn đau không ít. Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Tôi biết là tôi rất khỏe.
Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Thế nên có người chả nghĩ gì, có người đầu nóng phừng phừng.
Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.
Bạn dậy trước chuông báo thức 6 giờ một chút. Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.