Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi:
Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được.
Tôi lại dẫn ông anh đi. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết.
Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.
Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu.
Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Nhưng họ cũng đủ thông minh để thấy họ luôn bị bao vây tứ phía.