Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.
Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại.
Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh). Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Nhất quyết phải cạo râu.
Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Nhưng với mẹ, tôi cho mình cái quyền đó.
Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?.
Bạn lại cười một mình. Này, con nói chuyện với bác không thì bác đi xe ôm xuống bây giờ. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.