Như vậy chúng ta khích lệ họ cho họ tiếp tục gắng sức. Hãng chúng tôi cũng có thể lầm lộn được lắm. Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là: "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ".
Tôi đề nghị với ông như vầy. Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Tôi trở về, tươi tỉnh.
hứa mùa sau sẽ đặt làm hai cái máy như vậy nữa. Những điều đó cần cho chúng tôi mỗi tuần để lựa kỹ những giờ phát thanh tiện hơn hết. Nhưng Lee, rất cao thượng, không chịu đổ lỗi cho kẻ khác.
Các em nấu món gì đó?. Hoặc vì không từ chối được vì sợ mắc cỡ. Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng.
Cũng không phải để phàn nàn nữa, mà để giảng giải cho người bán hàng nghe, nhưng người này chưa nghe, đã ngắt ngay lời: "Chúng tôi đã bán cả ngàn bộ đồ thứ đó, mà chưa hề có ai kêu nài chi hết". (Vậy mà nhiều người dám cho rằng bà đần độn vì không thuộc sử ký!). Trong 30 năm, ông là lẽ sống độc nhất của bà.
Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: Bà mẹ góa, nấu cơm cho khách trọ, còn ông thì làm thầy ký, sao khế ước cho một sở bảo hiểm để kiếm mỗi ngày 5 cắc. Nếu bạn tin rằng mọi người đều chú ý tới bạn, thì xin bạn trả lời tôi câu này: "Nếu bạn chẳng may chiều nay từ trần thì sẽ có bao nhiêu người đi tiễn bạn tới huyệt?". "Trong khi tôi nói, ông S.
Và "kẻ nào chỉ nghĩ tới mình thôi, nhất định là một kẻ thiếu giáo dục". Chị đó dâng ông một miếng bánh mì bột bắp. Đàn bà đã chẳng cho đàn ông biết tất cả những bí mật của mình ư? Chẳng chỉ cho đàn ông biết cách dẫn dụ mình sao?
Bảy thị dục khác đều dễ thỏa mãn, duy có thị dục đó ít khi được thỏa lắm, tuy nó cũng khẩn cấp như ăn và ngủ. Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập. Cậu nhịn ăn bữa trưa và để dành tiền giấy xe điện cho tới khi mua được một cuốn tự điển tả công nghiệp các danh nhân nước Mỹ.
Chương ba Không theo quy tắc sau này tức là tự rước lấy thất bại Mỗi lần ông đi biểu diễn tài nghệ về, người bếp đó luôn luôn đích thân dâng ông một món ăn đêm mà ý nấu riêng để ông dùng. Khi ly dị Hoàng hậu Joséphine, vì cớ bà này không thể cho ông người kế tự, ông than thở cùng bà trước khi chia tay: "Sự phú quí vinh hoa của tôi, trần gian chưa từng thấy.
Có lần tới kỳ diễn thuyết, người ta thình lình cho tôi hay rằng tiến mướn phòng tăng lên gấp ba giá cũ. Vậy tôi xin để ông tự ý định đoạt xem cuốn tổng mục nên bỏ đi, hay nên tái bản và chúng tôi sẽ cải cách theo lời khuyên của ông. Nhưng Hoàng đế nói: "Có cần chi điều đó".