Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi. Chính bạn là người tôi muốn khuyên đấy. Không ăn cắp nó được.
Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ! Dùng thời gian đó cho hợp lý, cho hiệu quả là vấn đề khẩn cấp nhất.
Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều. Tập trung tư tưởng chỉ là bước đầu thôi (phải bỏ ra ít nhất nửa giờ vào việc đó). Phần đông vì ráng làm nhiều quá mà bị tai hại.
Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày.
Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều. trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu. Nó ngắn quá đi thôi.
Lòng tự trọng đó là nguồn gốc của mọi quyết định và sự thất bại nhất định làm tổn thương lòng tự trọng của ta. Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày. Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.
Sự thật ấy đáng buồn lắm, chán nản lắm, u uất lắm phải không bạn? Nhưng tôi cho là đẹp đẽ kia đấy, vì có gắng sức thì ý chí ta mới mạnh được khi làm một việc đáng làm. Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng. Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.
Không ăn cắp nó được. Mỗi tuần học ba buổi tối rồi thỉnh thoảng đi nghe nhạc thì trong một năm, bạn sẽ biết ít nhiều về âm nhạc. Ý muốn đó có nhiều tên.
Sau khi đã suốt ngày gắng sức lo cơm, áo, tự nhiên óc ta muốn suy nghĩ. Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả. Rồi, khi nó thấy bạn đổ mồ hôi trán, thình lình nó lăn ra, chết mà không kịp trối: "Tôi không chịu được nữa rồi".
Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn. Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Và cái giọng hoàn toàn chán chường trong lời than thở đó cho ta hình dung một bi kịch không ngờ và vô lý trong gia đình ấy.