Thứ ba, tôi hiểu rằng không phải tất cả người giàu cũng như tất cả người nghèo đều giống như cách tôi mô tả. Cha mẹ tôi quyết định cũng dùng những đồng tiền dành dụm ít ỏi của mình để mua một lô đất rộng hơn 3. Trước hết vì tôi thích xem những chuyên gia thành thạo, tinh thông trong một lĩnh vực nào đó, mà trong trường hợp này là chơi bóng, kế đến vì tôi thích theo dõi các cuộc phỏng vấn sau khi trận đấu kết thúc.
Khi mục đích của bạn là có đủ tiền thanh toán các hóa đơn thì chính xác bạn sẽ kiếm được đúng số tiền ấy – chỉ đủ thanh toán các hóa đơn và không hơn một xu. Mẹ tôi rất giận, nhưng cha tôi lại nói: “Con nghĩ được như vậy là rất hay. Cô không còn làm y tá nữa, không phải vì cô đã chán công việc của mình, mà vì cô bước vào nghề y vì một lý do sai lầm.
Đó là lý do cô ghi tên vào khóa học Tư Duy Triệu Phú, và - cô nói - khóa học đó đã cứu vớt cuộc đời cô. Do đó, nó thường được nhắc đến như là những suy nghĩ có điều kiện. Tuy nhiên, bạn có thể cải thiện hoa trái của mùa sau.
Chỉ riêng lý do đó thôi đã đáng giá để bạn xây dựng một doanh nghiệp riêng rồi. ” Rồi bạn đặt tay lên trán và nói. Họ muốn nghe để biết thông tin về các khóa học khác và để nhận được giá ưu đãi.
Người nghèo tham gia cuộc chơi chỉ để không bị thua. Tôi quyết định khởi đầu một việc kinh doanh mới. Mình cần chiếc áo đó, vả lại mình cũng chưa có chiếc áo khoác nào thật đẹp cả”.
Tôi dẫn ra đây một ví dụ thường được sử dụng trong các buổi hội thảo của chúng tôi. “Mọi người sẽ muốn xin xỏ, dựa dẫm, nhờ vả tôi. Bạn muốn có một lời khuyên đơn giản mà cực kỳ độc đáo? Đó là: Nếu muốn trở nên giàu có, bạn hãy tập trung vào việc tìm kiếm, giữ gìn và đầu tư tiền bạc của bạn.
Họ nói: “Tôi chưa bao giờ được chạm tay vào một triệu phú”. Vậy còn cảm giác không thoải mái? Tại sao việc chúng ta phải hành động bất chấp cảm giác không thoải mái lại quan trọng như thế? Bởi vì cảm giác thoải mái là vị trí bạn đang đứng lúc này. Trong vòng một năm sau đó, chúng tôi đã mua được năm căn nhà và thu lời ít nhất 18.
Bạn có bao giờ để ý nhà kho hay nhà xe của bạn không? Thường thì chúng Thứ ba, tôi hiểu rằng không phải tất cả người giàu cũng như tất cả người nghèo đều giống như cách tôi mô tả. Ngược lại, bạn thấy ai hay tha thẩn quanh các câu lạc bộ thể thao ngoài trời khắp thế giới? Ai dành cả buổi chiều để chơi golf, tennis hay bơi thuyền? Ai dành các ngày trong tuần để mua sắm và nhiều tuần để đi nghỉ mát? Xin thưa, đó là người giàu! Vậy thì hãy nói thẳng như thế này: Ý nghĩ rằng “bạn phải làm việc chăm chỉ để giàu có” là thiếu cơ sở thực tế.
Bạn sẽ không còn lặp lại điệp khúc của người nghèo “Tôi biết rồi” nữa. Hơn nữa, họ biết giới thiệu giá trị của mình một cách khéo léo và thu hút. Ý định của tôi là chỉ đầu tư vào đây số tiền dưới một triệu đô-la.
Tất cả là nhờ cô đã áp dụng vào thực tế những điều đã học, cho dù chỉ với một đô-la mỗi tháng vào lúc ban đầu. Bạn sẽ cảm thấy ngạc nhiên với những gì mình có thể làm sau khi tốt nghiệp khóa học này. Tôi thường tỏ ra lịch sự và cười, nhưng tôi luôn nhủ thầm: “Tôi không tốt hơn và cũng không có gì khác bạn.